return to index


We undertake activities to cultivate the independence and autonomy of people through various types of “expression,” and to lead to the solution of the problems in our society and community. Involving with various types of people such as homeless people, people with disabilities, unemployed people, NEETs (Not in Employment, Education or Training), and welfare recipients, we try to develop a “new type of public society.”

Three Pillars of Cocoroom

Coe (Voice):

Expression and Action with Courage and Responsibility

Cotoba (Words):

Efficient Communication and Quest

Cocoro (Heart)

Independence and Autonomy toward the Future

Peng:What is Cocoroom?

Ueda:I think that art is energy for living and I believe that to live and to work is a way of expression. People can not live alone in this world. I am always moved when the oppressed people try to express their feeling with courage. Not only making a space of expression for professional artists, but I would like to make a public space for the suppressed and distressed people to express their thoughts. By doing so, they will acquire an autonomous way of living. They always give me a message of courage, which is “to live is wonderful.” Recently, these art activities are called social inclusion. We try to practice social inclusion and a style of art, which intervenes into society. I regard art as a ship to navigate into society.

Peng:Tell us about the history of “Kaman! Media Center”

Ueda:Coco-room was opened as “Info Shop Café” in January 2008. “Info Shop” is a place where people can exchange the local information which many media outlets don’t focus on. Several years ago a riot happened in Nishinari, but a lot of media didn’t broadcast it. We felt abandoned and neglected by society. We lost our customers and had a sense of crisis day by day. To overcome this hard situation, we came to have an idea to make a foothold for young people by re-using a vacant building in a Dobutsuen-mae shopping district. We applied for some public grants to make our wish come true. In June 2009, we established a “Media Center” where people, especially unemployed and young people, can communicate freely.

Before our interview with Mr. Okamoto we prepared by reading various materials in advance. Here we would like to consider the contents of the activities of Mr. Okamoto’s group. To further understand the group’s purpose, please read the contents of the conversation below!

Ms. Peng, an interviewer, and Mr. Okamoto, a staff of Coco-room, had a conversation concerning Nishinari and the activities of Cocoroom.

Peng:Tell us about your beginnings with the NPO Coco-room, whose mission it is to make a meaningful connection between people, their community and art.

Okamoto:The thing I like best about this organization, is that I can talk with our customers at Coco-room. I was glad to make some conversations with various people since I had had no friends here at all. That is why I came here and later somehow I became a staff member at this organization. From my experiences, I try to make a comfortable environment to allow our customers to talk with each other.

Peng:What are your main activities recently?

Okamoto:I spend most of my time walking around this town. This activity is what I like to do. I want many people to know the many good sides of this town.

Peng:It seems that many people here are gathering aluminum cans for their work. Is it more stable than day labor?

Okamoto:Actually, 9,000 yen will be paid for a day of labor, but at most 1,000 yen will be paid for gathering aluminum cans. The pay for gathering cans will be only 100 yen for one kilogram. Sometimes, a person riding a bicycle, full of cans on the road, can annoy the neighbors of a certain area. But these people are kind enough to be taking care of their neighborhood. Other than gathering cans, they have been known to earn a living by taking copper wires from electric appliances. Townspeople don’t know that they are doing such things. I want people to know the truth about this situation.

Peng:Do you make any opportunities for laborers to express their feelings through art and to communicate with other people?

Okamoto:The other day I asked a person who lives here to create a picture for Nebuta festival. It will be a nice opportunity for the person to let many people see the picture. Making this opportunity positive, the person will have many chances to talk with various people. Art is an expression and a communication.

Peng:Aside from art, how do you support laborers?

Okamoto:Other NPOs are supporting laborers by donating clothing, food, housing and providing work opportunities. At Coco-room we are making a place for expressing their thoughts, and a place for connecting people. It is my pleasure to feel the connection with people.

Peng:What role does the media center of Coco-room play?

Okamoto:Coco-room is a café, and the media center is used for events and study sessions. The media center is available for everybody to use freely. We consult people’s needs and it is a place for communicating with people.

Peng:Making collaborations with other NPOs will be necessary for a NPO to do its activities. How do you collaborate with other NPOs and do activities with them?

Okamoto:Here there are several facilities for children, and they drew pictures for the festival of Omikoshi, held here the other day.

Peng:It seems your frequent customers are laborers. Who would be other customers?

Okamoto:New customers come to our café from time to time. They are students, artists, and people who just had interests in this area. Foreign travelers who are from Asia, America, Europe, and Australia often visit us as well. Even if we are not able to communicate by speaking foreign languages, we are able to communicate by connecting our heart and mind. These experiences make me feel happy. I like to mediate and connect people.

Peng:What do you want to tell people who don’t know about Nishinari through your town-walking?

Okamoto:It is difficult to explain with words, but I want them to feel that the town is full of possibilities. I hope, if at all possible, we could discover the possibilities together.

Peng:Recently, it seems that more and more lodgings here try to call attention to foreign travelers. We would like to appeal to foreigners through this multi-language pamphlet. Mr. Okamoto, what do you think the appeal-points of this area are for foreigners?

Okamoto:Foreigners will consider this neighborhood to be a normal area. For instance, community cafes like ours are very common in Germany. I guess foreigners will be glad to visit our cafe. I really hope many people could come to this town and feel something from the visit. There may be no images of the industrialized nation here, but I would just like people to know the reality of Japan.”

Peng:You consider yourself as a “fighting antholopologist.” What is it?

Okamoto:To fight is an action. I want to make actions by myself and make society more fun, and do something nice through the connections with people.
Please come to see and talk to Mr. Okamoto at Cocoroom.

return to index


return to index










城中人・城之心 彭 琼林

我第一次探访西成区是2011年的初夏。从地铁出来,步入弥漫着令人怀念的昭和气息的动物园前商店街,一瞬间仿佛似穿越了时光隧道回到了旧时光。这片土地散发着浓郁的历史气息的建筑物固然很引人注目,但是更让人瞩目的是这儿往来的人们多为中老年男性,看似体力劳动者居多。他们或是在水泥台阶上闲坐着,或是在阴凉处躺睡着,或是三五人在小店屋檐下闲聊着。在大阪这座熙熙攘攘匆匆忙忙的繁华都市, 仿佛只有这个角落的时间流动得分外缓慢,像一幅发黄的油画。






店前走过来了一个老人,他问:“这儿有没有北海道来的娃?” “我不是北海道的,是东北的,行吗?”一个女大学生回答道。

一听到这话,老人把几听纸盒装的饮料递过来:“给你!”这俏皮的对话真让人忍俊不禁,心中却暖意洋洋。在这儿偶遇到的老人,经常用“美女”代替“你好”来主动打招呼。在人际关系日渐冷淡的现代社会,居然还有这样的人,这样的地方! 又过了一会儿,一位大约70来岁的白发老人,用一块布巾包住一个四角形的东西步履蹒跚的走进店来,打开一看居然是笔记本电脑。 “没有电脑,跟不上时代了。学电脑还可以防止老年痴呆,教我电脑吧!”他恳请道。我真佩服这种活到老学到老的精神,没想到Cocoroom来的客人都挺有趣的。































岗本:我认为斗争是一种行动。自己行动,把这个世界变得更开心,在与人的交流中,深思自己该干什么。 想与岗本先生聊天的人请到Cocoroom。

return to index

tiếng Việt

return to index

Văn Phòng CoCo

thường xuyên thử nghiệm các hoạt động có thể trở thành chìa khóa để giải quyết các vấn đề xảy ra trong khu vực và xã hội, hoặc các hoạt động nuôi dưỡng tính tự lập về kinh tế và tinh thần. Một mặt giữ mối liên quan tới nhiều con người như người sống lang thang, cơ nhỡ, người tàn tật hoặc người thất nghiệp. Văn Phòng CoCo đang tìm kiếm một cơ cấu “ hành chính mới ”.

3 phương châm của Văn Phòng CoCo

Coe ( Tiếng nói )

nhằm biểu hiện và thực hiện với tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm.

Cotoba ( Lời nói )

nhằm tìm hiểu và truyền đạt một cách hữu có ích.

Cocoro ( Tinh thần)

nhằm tự lập về kinh tế và tinh thần hướng tới tương lai.

町・人・心 Phượng / Người / Tình thân 彭 瓊林

Vào đầu mùa hè này tôi đầu tiên đến Nishinari. Tôi được thu hút phố hiệu cửa Đobutuenmae hồi tưởng quá khứ và những tòa nhà có lịch sử giống như quay lại ngày xưa. Nhiều đàn ông như người lao động đi qua. Tôi thấy những người gồi trên cầu thang, ngủ trưa dưới bong cây hoặc nói chuyện trên đường. Hình như thời gian của khu vực thôi trở qua từ t?.

Vào những năm 60, chính phủ thu tập nhiều người lao động từ khắp nước ở khu 0,6 km2 để phát triển kinh tế của Osaka. Và trên 30,000 người lao động bắt đầu sống ở khu vực này. Họ sống ở đây và làm việc ở đây. Ngày xưa ở đây nhiều quán ăn hoặc nhà nghỉ dành cho người lao động đây đủ sức sống. Sau khi khủng khoảng kinh tế Nhật Bản, số những công ty thuê người lao động một ngày giảm xuống rất nhanh. Và đồng thời khi ấy những người lao động đã cao tuổi rồi. Người lao động đã làm việc cho phát triển nước Nhật không được bảo lãnh và bị b?.

?i khu vực này thì tôi đã thấy nghe tiếng hát Enka. Vở dân gian vẫn sống ở khu vực này. Đi nữa thì tôi nhìn thấy được công viên hình tâm mà có nhà đơn giản nhỏ nhỏ của người lao động. Ở đây có nhiều người thu tập hộp nhôm hoặc giấy. Trong khu vực cũng hay thấy leo xe đạp mang nhiều hộp nhôm. Bán 1kg hộp nhôm chỉ được 100 yên. Để thu tập hộp nhôm họ phải dành bao lâu thời gian và bao nhiêu sức khỏe. Tôi thấy được sức sống qua hình ảnh hết sức cố gắng đạp xe để sống tự lập.

Trong công viên hình tâm có tivi đang phát song. Tivi được trong vào hộp kim loại và ở trên cột cao khoảng 3 mét. Cảnh sát khu Nishinari có quyền sở hưu của tivi này. Từ năm 1961 xảy ra 24 lần bảo động yêu cầu bảo lãnh xã hội đối với người lao động. Có lẽ tivi này có vai trò như sửa lại quan hệ con người của 2 bên kia ở công viên có nhiều người lao động.

? khu Nishinari có nhiều tổ chức giúp đỡ người lao động bị sống trong cuộc sống vất vả. Văn Phòng Coe (tiếng nói), Cotoba (lời nói) và Cocoro (tinh thần) NPO, túc là Vănb Phòng CoCo là một trong đó. Tôi nhờ làm việc tại đấy một ngày để hiẻu biết các hoạt động của Văn Phòng CoCo. Vào ngày hè nóng, từ buổi sáng tôi làm th?.

Những khách vào hình như đã quen nhau, có người vừa uống trà vừa nói chuyện, cũng có người đọc sách. Có khách mãi mãi đánh máy vi tinh nên tôi hơi lo anh ấy không bị đau vai hay sao. Đàn ông khoảng 60 tuổi gợp ý về cuộc sống cho thanh niên ngồi bên cạnh. Thanh niên đó hình như đến đây để điều tra về sự liên quan đến tòa nhà và xã hội. Tôi hỏi hai người này là “Các anh là người quen nhau à ?” thì hai người cùng trả lời là “ Không, vừa gặp nhau thôi”. Hôm nay vừa gặp nhau mà nói chuyện sâu như thế thì rất hiếm trong xã hội hiện nay. Trong khu này có nhiều người đàn ông cao tuổi và độc than. Có thể những người sống ở đây muốn truyền đạt tâm lý của mình cho thoải mái vì rất coi trọng sự quan hệ với người khác.

Một ông vừa đi đường đến đây hỏi. “Có ai quê Hokkaiđo không ?” Một sinh viên nữ trả lời. “Quê cháu không phải là Hokkaiđo mà là Tohoku, ông ạ” Sau đó ông ấy đi và để lại đồ uống trong phòng với lời nhãn “Cho cháu”. Tôi thấy không khí ấm áp qua hội thoại đó. Cũng có ông khen mọi người “Đều là người đẹp nhỉ” Trong xã hội hiện đại, quan hệ của con người dần xa nhau có khu vực như thế này.

Một thời gian trở qua, một ông có tóc bạc khoảng 70 tuổi đến đây mang cái gì hình vuông. Đó là máy vi tính. “Không có máy vi tính thì không theo xã hội được. Dùng máy vi tính thì chống bệnh quên nên ông muốn học cách dùng máy vi tính”. Ông nhờ tôi dạy. Tôi cảm phục tư thế học điều mới của ông ấy. Tôi thấy ở Văn Phòng CoCo có nhiều người thú vị đến.

??o này nhà nghỉ dành cho người lao động biến thành nhà nghỉ dành cho người du lịch và không khí khu vực cũng sẽ có vẽ thay đổi. Tôi mông muốn tính ấm áp của con người không thay đổi. Hơn nữa những người sống trong khu này vẫn còn linh hôn tự sống. Có nhiều tổ chức giúp đỡ và sống ở khu vực này vừa giúp nhau. Tôi muốn truyền đạt lịch sử và hiện trạng của khu vực này cho những người không biết khu vực này. Và phát sóng trên thế giới giới thiệu hướng dẫn thăm quan xung quanh khu này để mang sức sống mới đến khu vực này.

Chắc tối này cũng người ta đến dưới đèn ấm áp của Văn Phòng CoCo và nói chuyện với nhau, quan tâm đến nhau và sống ở khu vực này. Tôi muốn lại đi khu vực này.

Peng:Văn Phòng CoCo là gì ?

Ueda:Tôi nghĩ nghệ thuật là “sức sống”. Tôi cũng nghĩ là cuộc sống hoặc việ làm là sự biểu hiện. Đó là vì con người không thể sống một mình được. Ví dụ, có người làm đôi mắt chuyển một tý được thôi nhưng vẫn truyền đạt hoặc biểu hiện tâm lý mình do chuyển đôi mắt. Chúng tôi nhìn cảnh đó nghĩ được về việc sống sâu hơn và được đông viên. Khi có người gặp khó khăn thì tôi thấy sự quan hệ của người giúp đỡ và người được giúp đỡ là không có giá trị lắm. Sự quan hệ như thế dễ trở thành quan hệ của người trên và người dưới cổ định. Sự biểu hiện thay đổi hoàn cạnh này. Khi những người đã bị áp lục cố gắng biểu hiện cái gì đó tôi rất cảm động. Không phải là chuẩn bị cơ hội những nghệ sĩ chuyên môn biểu hiện mà tôi muốn chuẩn bị cơ hội những người gặp khó khăn, bị áp lục hoặc bị băn khoăng biểu hiện được. Chúng tôi nghĩ đó sẽ là chìa khóa họ suy nghĩ cách sống tự lập. Họ cho chúng tôi sự dũng cảm là “việc sống là tuyệt vời”. Gần đây có khi nghệ thuật như thế được gọi là xã hội bao, túc là tình trạng xã hội được chuẩn bị tất cả mọi người như thế nào cũng bao. Chúng tôi thực hiện nghệ thuật là vào xã hội. Tuy nhiên đó là nghệ thuật chưa được đánh giá trị. Nhưng tôi nghĩ nghệ thuật vốn như là một thuyền chèo đi xã hội mới.

Peng:Tiến trình lập Trung tâm thông tin là thế nào ?

Ueda:Văn Phòng CoCo mở cửa vào tháng 1 năm 2008 là info shop cafe. Info shop cafe là một nơi sở hữu những thông tin dân gian như trong những quan hệ xem mặt với nhau được. Bao nhiêu nghệ sĩ từ xưa đến Văn Phòng CoCo không đến khu Nishinari. Tivi hoặc báo không truyền bão động lần thứ 24 tại Kamgasaki đã xảy ra vào năm ấy. Hình như Kamagasaki là khu vô hình. Khách đến Văn Phòng CoCo cũng càng ngày giảm. Tôi thấy nguy cơ khu vực này sẽ làm như thế nào. Tôi muốn nhiều người đến quán trống ở phố cửa hiệu Đobutuenmae và đưa ra ý tương như Vì vậy tôi mở Trung tâm thông tin vào tháng 6 năm 2009 mà ai cũng dễ ghé vào được.

Đến khi bây giờ chúng tôi đọc các loại tài liệu và phỏng vấn. Chúng tôi muốn biểu hiện các hoạt động của Văn Phòng CoCo bằng lời nói của mình. Vì vậy tôi muốn những người đọc bài này thấy ý nghĩa Chị Peng là người phỏng vấn hỏi những điều về khu vực Nishinari hoặc các hoạt động của Văn Phòng CoCo.

Peng:Vì sao anh làm việc tại một tổ chức NPO, Văn Phòng CoCo làm quan hệ với người khác thông qua nghệ thuật là gì ?

Okamoto:Nói chuyện với người khách là điểm có ích nhất đến đây. Khi mới đến khu vực này tôi đã không có người quen ở Nishinari này nên rất vui nói chuyện với nhiều người tại văn Phòng CoCo. Cho nên tôi hay đến đây. Thế là tôi làm việc ở đây. Vì vậy tôi cố gắng làm không khí người khách dễ nói chuyện với nhau.

Peng:Hiện nay anh tổ chức hoạt động như thế nào ?

Okamoto:Tôi rất quan trọng chuyến đi trong khu vực này. Tôi muốn hoạt động này nên sẵn sàng làm. Tôi mong muốn những người quan tâm đến khu vực này biết điểm tốt của khư vực này.

Peng:Ở đây có nhiều người thu tập hộp nhôm mà việc làm đó thì lương ồn định hơn so với “công việc một ngày thải dụng” phải không ?

Okamoto:“Công việc 1ngày thải dụng” thì một ngày được khoảng 9.000 yên Nhật nhưng việc thu tập hộp bằng nhôm thì nếu cố gắng một ngày vẫn được 1.000 yên, có lẽ tốt hơn. Thu được 1 kg hộp nhôm cũng chỉ được 100 yên. Mặc dù chất đầy hộp lên xe đạp, đi đường dành cho xe ô tô nên có khi bị người lái xe quát nhưng nhiều người hiền lạnh cố gắng không làm phiền cho người xung quanh.. Ngoài việc thu hộp nhôm ra có việc làm như tháo dỡ điện tử và lấy dây bằng đồng. Mọi ngừoi không biết họ làm việc như thế này. Tôi muốn nhiều người biết điều như thế này hơn. Tôi muốn truyền đạt điều đó thông qua chuyến đi trong khu vực này.

Peng:Anh có cho cơ hội biểu hiện tâm lý của mình qua hoạt động nghệ thuật dành cho người lam động để giao lưu với người khác không ?

Okamoto:Hôm trước cũng tôi nhờ những người sống ở xung quanh vẽ tranh của hội Nebuta. Ai cũng thấy vui khi bức tranh mình đã vẽ được mọi người xem. Đó trở thành một cơ hội nói chuyện với nhiều người. Tôi nghĩ nghệ thuật là sự biểu hiện và giao lưu.

Peng:Ngoài hoạt động nghệ thuật ra, anh làm hoạt động giúp đỡ người lao động như thế nào ?

Okamoto:Về việc xin việc làm, ăn uống, nhà ở hoặc quàn áo thì giúp đỡ tại NPO. Đó có thể không phải “giúp đỡ” nhưng tôi đưa ra không gian hoặc liên hệ mà họ biểu hiện mình được. Thấy sự liên hệ với người khác là niềm vui của con người, phải không ?

Peng:Vai trò của Trung tâm thông tin bên cạnh của Văn Phòng CoCo là như thế nào ?

Okamoto:Văn Phòng CoCo là quán cafe còn Trung tâm thông tin thì tổ chức các loạイベント hoặc buổi học. Trung tâm thông tin xây toà nhà theo kiểu engawa Nhật Bản và người như nào cũng sử dụng được. Tôi đã được trao đời và ở đây nhiều người giao lưu với nhau.

Peng:Tôi nghĩ rằng hoạt động của NPO không thiếu được sự liên hệ với các tổ chức khác. Anh chị liên hệ với tổ chức nào và cùng họat động như thế nào ?

Okamoto:Ở khu vực này có mấy cơ quan dành cho trẻ em. Tôi nhờ các trẻ em vẽ tranh của lễ hội này. Qua họat động thế này chúng tôi liên hệ với các tổ chức.

Peng:Hình như những khách quen, đa phần là người lao động mà người như thế nào đến vào Văn Phòng CoCo ?

Okamoto:Đặc trưng của Văn Phòng CoCo là nhiều khách đến. Không chỉ là người hàng xóm đến mà còn sinh viên, nghê sĩ hoặc những người quan tâm đến khu vực này cũng đến đây. Hơn nữa khách nước ngoài đến từ châu Á, châu Âu, Mỹ và Úc cũng nhiều. Ở Văn Phòng CoCo có piano và ghita v.v… Có khi những khách mới gặp nhau bắt đầu hòa nhạc. Nếu không dùng ngôn ngữ cũng giao lưu được. Tôi thấy hạnh phúc khi nhìn quanh cảnh như th?.

Peng:Thông qua chuyến đi trong khu vực này dành cho người dân, anh muốn truyền đạt điều gì đối với những người chưa biết khu Nishinarri ?

Okamoto:Ra lời thì rất khó nên tôi muốn mọi người thấy khu vực này đầy khả năng. Mong muốn là cùng tìm kiểm khả năng đó.

Peng:Hình như gần đây số khách sạn thu hút người khách nước ngoài tăng lên.

Okamoto:Chúng tôi muốn làm truyền đạt sự hấp dẫn của khu vực này đối với người nước ngoài thông qua bản đồ bằng nhiều ngôn ngữ này. Theo anh sự hấp dẫn của khu vực này đối với người nước ngoài là gì ? Nhiều người nước ngoài không thấy khu này là đặc biệt. Có một hôm khách đến từ Đức đến Văn Phòng CoCo sẵn sàng rửa bát mà mình đã dùng. Ở Đức có nhiều quán cafe giao lưu như Văn Phòng CoCo nên anh ấy cũng rửa bát tự nhiên ở đây. Tôi thấy khu vực này cũng giống như khu vực khác. Cho nên tôi muốn mọi người đến và thấy khu vực này. Tôi muốn mọi người biết là ngoài hình ảnh của sự phát triển kinh tế ra Ở Nhật Bản có nhiều loại mặt khác.

Peng:Anh tự xưng mình là “nhận loại học giả đấu tranh”. Theo anh “nhận loại học giả đấu tranh” là gì ?

Okamoto:Tôi nghĩ đấu tranh là hành động. Tôi muốn tự hành động. Tôi muốn làm xã hội vui vẻ hơn và tôi muốn làm gì đó trong quan hệ xã hội với nhau. Có ai muốn nói chuyện với anh Okamoto thì xin mời vào Văn Phòng CoCo.

return to index


return to index


Com os problemas da sociedade e da comunidade a Cocoroom tenta ensinar a se manter e ganhar a independencia própria atravéz da expressão. Invonveldo varios tipos de pessoas quais são moradores de rua, deficientes físicos, desempregados e pessoas impossibilitadas de trabalho nós tentamos encontrar um novo serviço público.

Os 3 conceitos de Cocoroom


Com coragem nas ações e responsabilidade nas palavras.


Fornecer informação válida e explorar com as palavras.


Preparação do coração para independencia e responsabilidade.

Primeira vez que fui a Nishinari estava começando o verão.A galeria tinha um ar antigo, com casas e lojas que fazem sentir a história.As pessoas que estão na região parecem ser trabalhadores da meia idade.Ví pessoas sentadas nas escadas, deitadas na sombra dormindo e pessoas conversando na frente de lojas.Parecia que a hora desta cidade passava lentamente.

Nos anos 60 no crescimento da economia de Osaka,muitos trabalhadores do Japão foram chamado a trabalhar na região.Acerca de mais de 30 mil moradores moravam em 600 metros quadrados. Restaurantes e penssões foram construidas para os trabalhadores.Após terminado o crescimento da economia, os serviços foram diminuindo, e os trabalhadores foram envelhecendo.Os trabalhadores que contribuiram com o crescimento do Japão nao tiveram mais nenhuma assistencia.

Andando pelo bairro, ouço o som de ENKA(estilo de música japanêsa).O show popular continua sendo exibido neste bairro.Andando mais encontrei casas feitas de papelão no parque triangular.Neste bairro muitas pessoas parecem juntar papelões e latas de alumínio.As latas de alumínio recolhidas são vendidas pela média de 100 ienes o kilo,para juntar tudo isso imagino o tempo e serviço que devem gastar.Com as costas corcundas ele pedala sua bicicleta com toda sua força, assistindo ele tentando ganhar o seu dinheiro por si mesmo sem depender de ninguem me mostrou a força da vida.

Na entrada do parque triangular há uma televisão dentro de uma caixa de ferro. A televisão esta colocada em um poste de 3 metros,ela pertence a delegacia.Os trabalhadores vem manifestando 24 vezes desde 1961 pelo mal trato da sociedade.A televisão pode estar reatando os laços entre os policiais e os trabalhadores.

Aqui na região de Nishinari, há muitos institutos que ajudam os trabalhadores que estão em más situações,a COCOROOM (Koe-voz, Kotoba-palavra, Kokoro-coração) é um deles tambem.Para saber mais sobre o a instituição COCOROOM, me inscrevi para fazer intercambio por um dia.

As pessoas que frequentam a loja parecem ser conhecidos, bebem chá e conversam.Outros se concentram na leitura de livros.Tinha uma pessoa que estava sério em frente do computador,fiquei preocupada se ele nao ficaria com dor nos ombros.Um estudante sobre a ligação da arquitetura com a sociedade veio para fazer sua pesquisa.Perguntei a duas pessoas que conversavam se eles eram conhecidos.Eles responderam que não, hoje se conheceram.No Japão é uma coisa rara encontrar duas pessoas que não se conheciam conversando assunto intímos.Os homens solteiros e idosos deste bairro parecem se importar com a ligação entre os outros porque são honestos com os sentimentos próprios.

Um senhor que estava passando, perguntou:Não há ninguem de Hokkaido? E uma moça falou:Não sou de Hokkaido,mas sou da região nordeste do Japão. Então o senhor falou: Vou lhe dar isso. E deixou uma caixa de suco a ela. Outros senhores passavam falando:Nossa só tem moça bonita aqui. Agora que a sociedade japonêsa esta distante e fechada,ver uma cena com tanta humildade neste bairro tocou muito meu coração.

Após um senhor de cabelo branco na media de 70 anos chegou na Cocoroom com uma sacola de pano nas costas.Dentro da sacola havia um computador. Ele falou:Sem computador não dá pra sobreviver e é bom para não ficar caduco tambem. Dá pra me ensinar? Me emocionei com este senhor e a força de vontade pra aprender novas tecnologias.Muitas pessoas interessantes frequentam a Cocoroom.

Os dormitórios que alojavam os trabalhadores agora se transformaram em hotéis para acomodarem os turistas.O bairro esta se modificando, mas espero que o calor humano dos habitantes da região continuem assim.Há varios grupos ajudando os moradores.Os moradores tambem tem força de vontade para recomeçar suas vidas ajudando uns aos outros.Apresentando a história deste bairro e do povo gostaria que as pessoas entendam e tragam mais energias a região.

Imagino que esta noite você encontrará harmonia estre as pessoas e do bairro na Cocoroom.Faz me lembrar do calor humano e voltar novamente a região.

Peng:Oque é Cocoroom?

Ueda:Não é uma arte normal, aqui a arte é o modo de expressar a¨vida¨.As pessoas não são capazes de viverem sózinhas.Por exemplo alguem que esta com problema na visão, mesmo com dificuldade elas tentam se expressar. Nós que estamos no mesmo ambiente vemos e aprendemos e tambem ganhamos alegria através delas. Nós tentamos ajudar as pessoas que precisam, ajudamos com a intencao de amizade fraternidade e não prestando um favor.Recebemos muitas alegrias através das pessoas do nosso grupo. Arte não é só para os atores , pintores, mas sim para pessoas com problemas , dificuldades e havendo um ambiente para se expressar.A expressão podera trazer a oportunidade para o encontro da independencia própria.Este tipo de trabalho com a arte é chamado Exclusão Social.Trabalhamos com esta arte que não é conhecida ,mas acredito que a arte é um modo para renovar a sociedade.

Peng:Qual foi o motivo para vocês estabelecerem o Kamam Media Center?

Ueda:Cocoroom foi estabelecida em Janeiro de 2008 como uma cafeteria de informação.Loja de informação fornecendo informações locais atraves da conexão humana.Quando trabalhamos no Festival Gate os artistas pararam de nos visitar por causa dos 24 manifestos acontecidos não transmitido na mídia .As lojas da galeria de Doubutsuen Mae foram fechando ,quando tivemos a ideia de atrair adolecentes ou pessoas com dificuldade na comunicação na nossa Kaman Media Center em Junho de 2009. Após ler os documentários sobre a Cocoroom decidimos fazer uma entrevista.Nós vamos expressar o serviço da Cocoroom com nossas palavras.Pós então as pessoas que irão ler este panfleto ,peço que entendam o significado atraves de nossa entrevista.

Entrevistadora Peng entrevistou Okamoto que trabalha na Cocoroom sobre Nishinari e quais são as funções da Cocoroom.

Peng:Porque você começou trabalhar na NPO Cocoroom que tenta ligar a arte com as pessoas?

Okamoto:O beneficio de trabalhar aqui é que posso conversar com os fregueses.Quando cheguei nesta região não conhecia ninguem mas ao conversar com os fregueses da Cocoroom isso foi fazendo minha vida ficar mais alegre.Quando percebi já tinha virado funcionário.Por isso faço o possível para os fregueses se comunicarem quando estão juntos.

Peng:Qual tipo de atividades vocês fornecem ?

Okamoto:Agora estamos esforçando ao passeio na região.Eu adoro participar desta atividade, porque as pessoas começam a se interessar pelo bairro e ao mesmo tempo conhecer o lado bom deste lugar.

Peng:Pelo que vejo há muitas pessoas recolhendo latas, este serviço e mais rentavel do que trabalhar temporariamente?

Okamoto:Serviço temporário recebem 9,000 ienes por dia, mas recolher latas mesmo se você recolhe o máximo possível recebem 1,000 yenes por dia.As latas são compradas por 100 ienes o kilo.Os recolhedores de latas carregam a bicicleta cheia, as vezes as pessoas reclamam.Mas a maioria dos recolhedores de lata são boa gente e fazem o possível para não incomodar os outros.Além dos recolhedores de latas de alumino há pessoas que reformam eletronicos estragados e vendem as placas de dentro. Por isso gosto de levar as pessoas para conhecer ao redor, assim acredito que irão reconhecer mais os serviços que eles fazem.

Peng:Vocês acreditam que estão conseguindo dar a oportunidades aos trabalhadores a expressar atraves da arte ?

Okamoto:Acredito que sim. No verão temos um festival do estado de Aomori que comemora o verão chamado NEBUTA. Um dos trabalhadores fez os preparativos do festival desenhando conosco.Sabendo que seu desenho sera exibito na festa é algo bom né .Através do desenho ele começou a se comunicar mais com as pessoas ao redor.Arte é um modo de se expressar.

Peng:Quais são as outras ajudas alem da arte você fornece aos trabalhadores ?

Okamoto:Outros NPOs fornecem casa, comida e serviço.A Cocoroom não parece ser uma ajuda,mas nós oferecemos o lugar de comunicação e associação entre os trabalhadores.É muito bom sentir a ligação entre os outros.

Peng:Qual é a função de Media Center?

Okamoto:Cocoroom é uma cafeteria, a media center é uma sala usada para eventos ou estudos.A Media Center tem estilo de uma varanda, assim fica mais facil o acesso das pessoas.Lá recebo pessoas com problemas, é tipo um lugar para se comunicar.

Peng:Acredito que trabalhar Como uma NPO vocês devem ter muitas cooperação, Quais tipo de associações vocês tem como cooperação?

Okamoto:Ao redor há algumas instituições de crianças, que participaram do festival ao santuário e as crianças desenharam para nós.Assim é a nossa ligação com outros NPOs.

Peng:A maioria dos fregueses parecem ser trabalhadores ,quais tipos de pessoas frequentam a Cocorroom?

Okamoto:Aqui na Cocoroom varios tipos de pessoas comparecem.Não só os vizinhos, mas estudantes, artistas, e pessoas interessadas ao bairro.Turistas da Asia, Europa, Estados Unidos,e da Austarália tambem vem para conhecer nossa cafeteria.Temos piano e guitarra aqui na cafeteria e acontece de fregueses que acabam de se conhecer abrir uma seção improvisada.Mesmo não entendendo a lingua é possivél se comunicar.Assistindo as pessoas tentando se comunicar me deixa muito feliz.

Peng:Qual é o motivo que vocês oferecem o passeio ao redor de Nishinari?

Okamoto:É dificil explicar ,mas eu gostaria que os participantes do passeio sentissem que esta região tem muito mais potencial que eles imaginam.Quero que eles procurem esta potencial conosco.

Peng:Muitos hosteis parecem estar tentando atrair turistas nesta região. Nós estamos tentando transmitir a beleza desta região atravez deste panfleto.Qual seria a maior atração desta região ?

Okamoto:Aqui há muitos turistas que se sentem normal sem preconceitos.Um grupo de turistas de Berlin compareceram aqui e lavaram seus pratos. Na Alemanha parece haver muitas cafeterias como a nossa, por isso eles agem como se fosse normal. Não penso no crescimento da economia deste bairro, mas gostaria muito que venham aqui e conheçam o outro lado do Japão e não só os lugares turisticos.

Peng:Você se refere como lutador antropólogo.Oque você quer dizer com isso?

Okamoto:Lutar é uma ação.Eu quero fazer uma ação.Quero fazer tudo ficar mais divertido atraves das ligações entre as pessoas. Caso tenha interesse em conhecer o Okamoto e o serviço,por favor nos visitem na Cocoroom.

return to index


return to index










町・人・心 城中人・城之心 彭 瓊林







通りかかりのおじいさんが尋ねに来た。 「北海道出身の子がいないか。」 一人の女子大生は答えた。 「私は北海道ではないけど、東北です。」 すると「あなたに上げるよ」とおじいさんは紙パックの飲み物を部屋に置いて行った。微笑ましいやり取りに温かい人情を感じた。「べっぴんさんばかりやな」と挨拶するおじさんもいた。人間関係が希薄になった現代社会にこういう街がある。





上田「一般的なアートではなく、アートとは‘生きる力’だと思っている。 生きること、働くことは表現であると考えている。 なぜなら、人は1人では生きていけないから。 例えば、病気で目を微かにしか動かせない人がいても、目を動かして何かを思いを伝えたり表現していて、それを見た私達は生きるということを深く考えることができるし、励まされる。 困難な状況にある人がいてその人を支援する、または支援されるというだけの関係はおもしろくないことだと思っている。 上下の立場や固定化した関係になりがち。 表現はこれを反転できるんですね。また抑圧されていた人達が勇気を振り絞って表現する時に、わたしは心を動かされる。 専門のアーティストが表現する機会をたくさん作るだけではなく、困難な状況にある人、抑圧された人、悩んでいる人達が表現をできる場を作っていきたい。 自律的な生き方を考えていくきっかけになるのではないかと考えている。 「生きることは素晴しい」と彼らから勇気をもらっている。 こういったアート活動を最近ではソーシャルインクルージョン(社会包摂)と言うこともあります。 社会に介入するアートを私たちは実践しているのです。 しかしこれはまだ価値が定まっていないアート。でも私はアートって新しい社会に向けて漕ぎだす舟のようなものだと思っています。」


上田「ココルームは2008年1月にinfo shop cafeとしてオープンしました。 info shopとは大きなメディアが取り上げないようなローカルな情報を顔が見える関係で共有できるような場を言います。

フェスティバルゲート時代からよく来ていた何百、何千人ものアーティストは西成には足を運びませんでした。 この年に起こった釜ヶ崎第24次暴動をメディアはほとんど報道せず、透明な塀に囲まれたようなまちだと思いました。
そこで出てきたアイディアは動物園前商店街の空き店舗にもっと若者やいろんな人がやって来てほしい。 またしんどい状況にある若者、またそれを人に言えない若者、人と繋がれない若者とこの地域が繋がればいいと思ったのですね。その為の回路が必要だと考え、気軽に立ち寄れるメディアセンターを2009年6月にオープンしました。」





岡本「ここに来て良かったと思ったのはお客と話ができるという事。 この町に来た頃、知り合いがまったくいなかったのでココルームで色んな人と会話できるのが嬉しかった。それでここに通いだしたんだ。そしていつの間にかスタッフになっていた。だからこそお客さん同士で話せる状況をつくることを心がけている。」




















岡本「闘うとはアクションと考えて頂きたい。自分でアクションを起こしたい。世の中をもっと楽しくしたいし、関わりの中で何かしたいと考えているよ。」 岡本さんと話したい方はぜひココルームへ。

return to index